Thứ Ba, 16 tháng 6, 2020

Mẹ quỷ - The Wretched 2020

Mẹ quỷ - The Wretched 2020

>> Bấm Xem Phim

Phim The Wretched – Mẹ quỷ
là một trong những bộ phim kinh dị đang nhận được rất nhiều sự quan tâm của những người yêu phim hiện nay khi mà hầu hết các tựa phim kinh dị tháng 6 vẫn nhận được những phản hồi tương đối kém về độ ghê rợn cũng như mạch truyện như Căn phòng đẫm máu, bản giao hưởng máu…

Đánh giá review phim chiếu rạp mẹ quỷ – The Wretched

Nhà văn – đạo diễn Brett và Drew Pierce đã mở đầu bộ phim bằng những hình ảnh rùng rợn trong The Wretched với hình ảnh những bãi cỏ ở một ngôi trường cũ bị bỏ hoang, một con thỏ dệt kim, bút chì màu, xe mô hình, một Etch-a-Sketch, một khối Rubik bị bỏ rơi dưới cơn mưa tầm tã mang đến cho người xem sự nặng nề, căng thẳng ngay từ những giây phút đầu tiên của bộ phim.


Bên trong nhà không khí cũng không hề dễ chịu hơn, đó là một gia đình bận rộn thực hiện những hành động đầy đáng sợ bên trong một căn hầm tối tăm, ẩm thập, Một tiếng thét đẫm máu kèm theo một phát biểu tượng phù thủy cổ xưa được khắc vào cửa. Đoạn hồi tưởng đầy căng thẳng của 35 năm trước này đã bắt đầu bộ phim gợi ý về những sự kiện kinh hoàng đã từng diễn ra trong ngôi nhà này cũng như gợi ý đến sự tồn tại của một phù thủy cổ đại sống trong một gốc cây ở bìa rừng gần đó đang tìm kiếm những đối tượng để có thể sống ký sinh trong thân thể của họ, thực hiện những việc tà ác nhất dưới lớp vỏ bọc của loài người.


Nhiêu đây cũng đủ để chúng ta hiểu hơn về bộ phim kinh dị The Wretched sẽ hướng tới đối tượng nào, không phải hồn ma, quỷ hay những bộ xác sống đáng sợ mà The Wretched đưa chúng ta tới gặp mụ phù thủy đã từng xuất hiện trong những truyền thuyết kinh dị vào thập niên 80. Sau một hành vi phạm tội khiến anh ta bị gãy tay, thiếu niên Ben (John-Paul Howard) nhân vật chính của bộ phim được gửi đến ở với cha Liam (Jamison Jones) vào mùa hè và nhận một công việc trên một bến du thuyền để ngăn ngừa những trò quậy phá và kiểm soát Ben khi mà anh đang cho thấy những thay đổi lớn về tâm lý sau khi cha và mẹ của anh ly hôn


Ben dành nhiều ngày làm việc tại bến du thuyền của cha mình, nơi anh gặp phải những rắc rối xoay quanh xung đột với những thanh thiếu niên khác trong thị trấn nhưng cũng mang lại cho anh niềm hạnh phúc riêng khi kết bạn với đồng nghiệp Mallory ( Piper Curda ),một cô gái xinh đẹp, thông minh (Piper Curda) làm việc ở gần đó. Và rồi họ cùng nghi ngờ và chạm trán với một linh hồn độc ác từ trong rừng đã chiếm lấy cơ thể của cha mẹ những gia đình có trẻ nhỏ và bắt đầu chơi một trò chơi đáng sợ nhất trong chính ngôi nhà của họ; săn lùng lũ trẻ và xóa sạch mọi dấu vết về sự tồn tại của chúng. Những nghi ngờ của Ben về ngôi nhà đáng sợ bên cạnh lại bị tất cả mọi người phớt lờ và coi như những gì anh nói do chính tâm lý bị ảnh hưởng vì gia đình tan vỡ gây ra buộc Ben phải tự hành động để có thể giải quyết những rắc rối mà anh đang gặp phải. Ben đã tìm đến một trang web tên là Witch Witchopedia ‘để tìm ra cách tốt nhất để đánh bại mụ phù thủy. Vậy Ben có làm được điều đó không? Liệu Ben có thực sự chiến thằng được mụ phù thủy ngàn năm tuổi với những phép thuật đáng sợ không? Hãy ra ngay rạp phim gần nhất và trải nghiệm bộ phim tuyệt vời này nhé.


Phim mẹ quỷ có ghê rợn không?

Hiệu ứng trang điểm ghê rợn, cũng như hiệu ứng hình ảnh, mang đến một vẻ ngoài đáng sợ, quái dị cho một phù thủy cũng là một trong những điểm cộng dành cho bộ phim khi khiến cho khán giả cảm thấy có một chút ám ảnh với chiếc mặt nạ của mụ phù thủy. Nếu bạn là một người có tâm lý yếu thì lời khuyên dành cho bạn là hãy cẩn thận khi xem phim vì có nhiều hình ảnh đáng sợ khi mà mụ phù thủy ăn thịt những đứa trẻ tội nghiệp với khuôn mặt đẫm máu cùng một vài bộ phân cơ thể như ruột, thịt cũng được diễn tả khá chân thực trên phim


Review Fukushima 50: Thảm họa kép

Review Fukushima 50: Thảm họa kép

“Fukushima 50: Thảm họa kép” là bản hùng ca về 50 kỹ sư, công nhân tình nguyện ở lại nhà máy điện hạt nhân để cứu lấy miền đông Nhật Bản bằng tất cả trách nhiệm và tình yêu đất nước. Dựa trên cuốn tiểu thuyết phi hư cấu, phim cố gắng bám sát vào nguyên tác cũng như các sự kiện có thật. Tuy nhiên, có vì vậy mà phim thiếu đi những anh hùng, những sự hy sinh, những cảnh kịch tính đến thót tim không?

Một câu chuyện về trận “Thảm họa kép” của Nhật Bản năm 2011

Fukushima 50 được ra mắt tại Nhật vào tháng 3 năm 2020. Lúc khởi chiếu, phim đã thu về những ý kiến trái chiều, tuy nhiên, có một điều chắc chắn là phim đã khiến rất nhiều khán giả dâng trào cảm xúc khi nhớ lại trận thảm họa kép năm 2011. Cũng chính vì vậy mà Fukushima 50 đã dẫn đầu phòng vé trong nhiều tuần. Và những điều này đã thôi thúc người viết ra rạp xem ngay khi nó được phát hành ở Việt Nam.


Poster phim Fukushima 50: Thảm họa kép
Phim mở đầu bằng một loạt sự kiện xảy ra tại nhà máy điện hạt nhân Fukishima Daiichi sau hai thảm họa kép là động đất và sóng thần. Bắt đầu từ ngày 11/03/2011, nhà máy bị mất điện, rơi vào tình trạng khẩn cấp, những kỹ sư, công nhân và chính phủ đã chiến đấu liên tục trong 5 ngày để bảo vệ không chỉ Fukushima mà còn là cả miền đông Nhật Bản, bao gồm Tokyo. Fukushima 50 là một bức tranh sống động về thảm họa nặng nề trong lịch sử Nhật Bản. Nhưng nhiều khán giả đặt ra nghi vấn, chỉ với thời lượng hai tiếng đồng hồ, liệu các nhà làm phim có chuyển tải hết những sự kiện đã xảy ra trong thời điểm đó hay không?

Phim thật sự đã chạm vào cảm xúc của khán giả bằng những hình ảnh khủng khiếp của thảm họa cũng như sự hy sinh quên mình của những con người làm việc tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima 50. Tuy nhiên, vì giới hạn thời lượng, nên nếu khán giả không phải là người Nhật hoặc có sự hiểu biết về con người, đất nước Nhật Bản thì e rằng khó có thể nắm bắt hết tất cả ẩn ý trong phim, để từ đó cảm nhận phim rõ nét hơn.

Fukushima 50 là một câu chuyện khác về thảm họa kép năm 2011 của Nhật Bản. (Ảnh cắt từ trailer)

So sánh giữa Fukushima 50 và những phim thảm họa của Mỹ

Có một sự thật là khán giả sẽ dễ so sánh những gì diễn ra trong Fukushima 50 với những phim thảm họa của Mỹ.
Fukushima 50 được làm nghiêm túc, dĩ nhiên cũng có tình tiết hư cấu nhưng về cơ bản là bám sát các sự kiện có thật, vì thế, phim cũng thiếu đi sự kịch tính cần có của dòng phim thảm họa, điều mà các nhà làm phim Mỹ đã làm rất tốt. Fukushima 50 sẽ khiến cho khán giả cảm động, nhưng có thể sẽ không thỏa mãn vì cảm thấy rằng nếu là ở chi tiết đấy, tình huống đấy, phim Âu Mỹ sẽ làm hấp dẫn hơn, tạo nhiều cao trào hơn để bóp nghẹn trái tim người xem. Tuy nhiên, một Fukushima 50 như thế lại mang đậm chất điện ảnh Nhật Bản, thể hiện được tinh thần bất khuất, hy sinh quên mình để bảo vệ đất nước của con người Nhật Bản.
Phim đã thể hiện được tinh thần bất khuất của người Nhật. (Ảnh cắt từ trailer)

Trong phim, không thiếu những cảnh la hét, tức giận, không thiếu một đám đàn ông với lối diễn khoa trương, vừa cười đấy, vừa hét lên quyết tâm đấy, rồi chỉ một phút sau lại khóc như một đứa trẻ. Chỉ khi bạn yêu văn hóa Nhật Bản, yêu phim Nhật, thì bạn mới cảm nhận được đấy chính là con người Nhật Bản thật sự từ đời vào phim. Còn nếu bạn vẫn chưa hiểu về Nhật Bản, cảm thấy thiếu kiên nhẫn khi xem các bộ phim Nhật, thì cũng không khó hiểu khi bạn cảm thấy phim thiếu kịch tính, không thỏa mãn với những diễn biến trên phim, cũng không thể hiểu rõ tường tận từng chi tiết trong phim. Đấy quả là điều đáng tiếc, mà cá nhân người viết nghĩ rằng, các nhà làm phim Nhật Bản nên học hỏi điện ảnh phương Tây, để các sản phẩm được đầu tư như Fukushima 50 có thể vươn xa hơn, vượt qua khỏi biên giới Nhật Bản và chạm vào trái tim của khán giả trên khắp thế giới.

Sự phối hợp “ăn ý” của một đoàn làm phim chuyên nghiệp

Đóng vai trò dẫn dắt khán giả suốt chiều dài bộ phim là hai diễn viên gạo cội Watanabe Ken và Sato Koichi. Hai diễn viên đã phối hợp ăn ý để tạo nên hai nhân vật dường như rất khác biệt nhưng có chung một tinh thần trách nhiệm, yêu thương con người và đất nước Nhật Bản. Khán giả có thể không cảm hết nội dung phim nhưng chắc chắn, không ai có thể chê diễn xuất của hai diễn viên chính. Hỗ trợ tuyệt vời cho Watanabe Ken và Sato Koichi chính là dàn diễn viên phụ từ “lão làng” đến “mới vào nghề”, ai cũng nhập vai xuất thần và biến bộ phim thành một tổng thể hoàn chỉnh, không chênh lệch về diễn xuất.

Hai diễn viên gạo cội Watanabe Ken và Sato Koichi trong buổi họp báo ra mắt phim. (Ảnh: variety.com)
Fukushima 50 được chăm chút kỹ lưỡng từng bối cảnh, đạo diễn tính toán hợp lý và ấn tượng cho từng cảnh quay dù là đại cảnh cháy nổ hay gương mặt trĩu nặng tâm sự của nhân vật. Kịch bản dùng nhiều thuật ngữ chuyên ngành nhưng vẫn dễ hiểu. Diễn xuất đồng đều nhưng vẫn có đất cho từng nhân vật phá huy. Tuy nhiên, vì yếu tố văn hóa của Nhật quá sâu sắc nên không phải khán giả nào cũng có thể thỏa mãn sau khi xem phim, cũng như tránh so sánh phim với các phim Âu Mỹ cùng đề tài thảm họa. Nhưng nếu bạn đã từng thổn thức trước thảm họa kép của Nhật Bản vào năm 2011, hoặc nếu bạn là yêu nét đẹp Nhật Bản, yêu văn hóa, lối sống và con người nơi đây, thì Fukushima 50 chắc chắn là bộ phim bạn không thể bỏ qua.